Cuối năm 2016, con tôi học lớp 1 và đi thi toán mạng. Con được chọn, tôi rất thích. Con thi có kết quả tốt, tôi đương nhiên thích. Nhưng khi tìm hiểu về nó thì tôi tá hỏa, nó xếp thứ hạng 150 ngàn trên cả nước. Tức là thua 150 ngàn em bé cùng tuổi. Và ngay cả chính tôi ngồi làm, kết quả cũng không hơn con mình là bao. Không lẽ sau này con mình ... phải trượt đại học?
Hóa ra không như chúng ta nghĩ. Là các con minh bạch và trung thực. Nhưng phụ huynh thì không. Phụ huynh lập cho các con hàng chục nick, một câu hỏi làm đi làm lại hàng chục lần, đến lúc thành thạo như chơi điện tử, nhận diện kết quả bằng hiệu ứng hình ảnh, trăm hay không bằng tay quen, chứ không phải bằng tư duy.
Trong cơn đói khát, báo mạng vồ lấy, đưa nó lên thớt để đập anh Nhạ. Hàng chục đầu báo, trừ một bản tin vô danh, còn lại không ai hỏi tôi để lấy. Họ phong tôi làm độc giả của họ, kiểu như tôi biên thư trình bày vậy. Anh Nhạ bị bủa vây, sức công văn về cho các sở yêu cầu báo cáo về các loại hình thi cử ngoài SGK. Và toán mạng chấm dứt.
Sau đi mua sách cho con ở công ty phát hành sách, tôi mới phát hiện ra thêm rằng, có hàng chục cuốn sách hướng dẫn cho các con … giải toán mạng. Kinh sợ. Đó là những nhà giáo vô lương tâm, làm tiền bằng cách bào mòn tư duy và sáng tạo của trẻ. Họ chỉ muốn danh, muốn tiền, và thảy cho xã hội một thế hệ cùn mằn, u ám về tư duy, trong đó có cháu con của họ.
Một trong những lí do những cuộc thi nằm ngoài chương trình giáo dục trở thành những cuộc đua nghiệt ngã và tốn công sức, là nằm ở chính sách cộng điểm ở các kì thi, vào cấp 2, và cấp 3. Các con được lợi về điểm số và thành tích, trường cũng được lợi khi báo cáo thành tích, quận huyện tỉnh thành phố cũng vinh danh nó. Thế là thành hiệu ứng. Hiệu ứng càng mạnh, mục tiêu giáo dục càng lệch lạc.
Tôi vẫn không hiểu vì sao lại phải thi? Và tôi thấy nó ác, với trẻ con. Cụ Hồ dạy, trẻ em như búp trên cành, biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan. Cụ không dạy chúng ta bắt trẻ thi lấy thành tích về đeo mào trên đầu phụ huynh hay các cấp giáo dục bao giờ cả. Cụ trước sau chỉ có 5 điều bác Hồ dạy.
Nhưng nó trở thành một chuẩn mực từ thời nảo thời nào rồi. Cả nước lao vào học toán, thi toán. Năm nào cũng huy chương GMO gì đó, 44 năm qua, có nhõn giáo sư Châu thành công thì do Pháp đào tạo. Trong khi mỗi năm có hàng chục ngàn đứa trẻ bình thường và dưới bình thường thì không ai quan tâm. Cứ thủ khoa, điểm 10, miễn học phí của đại học nước ngoài, thì y rằng báo loa từ đầu thôn đến cuối bản. Nó ang ác với số đông theo kiểu, trong khi hàng trăm ngàn công nhân bục mặt kiếm sống không đủ, thì tờ báo của liên đoàn lao động việt nam đưa tin anh Vượng kiếm mấy tỷ đô trong nốt nhạc. Vậy liên đoàn của anh Vượng hay của công nhân?
Tôi thực sự không có trải nghiệm của người trong cuộc về kì thi hết cấp 2, cho đến hôm kia. Bạn tôi gọi.
Thằng nhỏ học tốt, vợ chồng nó cũng rất thận trọng trong việc chọn trường, bằng cách lùi sự lựa chọn thấp hơn so với sức học của con đã được giáo viên đánh giá. Nhưng có 2 yếu tố không ngờ, đó là cái trường hạng 2 năm ngoái, năm nay phổ điểm lên hạng nhất, top 4 thành phố luôn; thứ nữa là trong việc định điểm sàn xưa nay bao giờ cũng có dự phòng cho số các con đỗ nhiều trường sẽ rút đơn, thì năm nay gần như không có, các con không rút, nên điểm sàn thay vì hạ, thì nó tăng, bởi chỉ tiêu chốt cứng. Con trượt.
Năm 2017, cả thành phố có 76 ngàn thí sinh, thì năm nay lên 100 ngàn, tăng 24%, nhưng HĐND thành phố chỉ cấp phép cho ngành giáo dục thành phố cơi nới thêm 2%, từ 60% lên 62% vào trường công. Còn lại 22 ngàn trẻ em ném ra trường dân lập, trung tâm giáo dục thường xuyên hoặc trường nghề.
QUÍ VỊ CÓ SUY NGHĨ VỀ HAI CON SỐ, 2 VÀ 24 KHÔNG?CHÚNG GẤP 12 LẦN CỦA NHAU ĐẤY! Quí vị giỏi toán lắm mà, sao không hiểu? Đó là chỉ số của sự vô cảm, phủi trách nhiệm, thiếu lương tri và có dấu hiệu hùn thí sinh cho trường tư thục.
Điều 1, Luật trẻ em số 102/2016/QH13 ban hành ngày 05/4/2016 qui định, Trẻ em là người dưới 16 tuổi. Như vậy, tất cả thí sinh sinh sau 7/6/2002 đều là trẻ em. Năm nay, 99% các con sinh 2003, chỉ mới 15 tuổi. Và nếu quí vị đọc luật, thì quí vị sẽ thấy, những điều mà HĐND thành phố quyết trong chỉ tiêu cơi nới đó, là thiếu chuẩn mực pháp lí và vô hậu với trẻ em. Trong khi mong muốn của chính phủ là phổ cập văn hóa đến PTTH, thì quí vị chặn cửa và ném các con ra đường ở tuổi vị thành niên.
Không phải gia đình công chức hay lao động bình thường nào ở cái thành phố này cũng đủ tiền nuôi con học tư thục. Nhưng mong muốn cho con học tập của họ là chính đáng. Quí vị có số liệu thống kê xã hội học nào cho thấy có bao nhiêu phụ huynh trong số đó đủ tiền nuôi con tư thục và bao nhiêu không đủ không? Nếu không có mà ngồi bấm nút, cho mình cái quyền thay mặt cả tâm nguyện của phụ huynh lẫn trẻ em. Đó là sự vô cảm.
Trong 100 ngàn thí sinh vừa rồi, có bao nhiêu em ở lứa tuổi trẻ em. Quí vị có con số thống kê không? (Tôi có đấy, cả 100 ngàn đó luôn). Nếu không, đó là một quyết sách phi pháp và nhẫn tâm.
Ở lứa tuổi đó mà dạy nghề, học thành nghề, thì ngoài trường giáo dưỡng của Tổng cục 8 bộ công an ra, không hề có cái trường nào dạy cho các con được cái nghề tử tế cả. Hai mươi mấy ngàn con người đó, quí vị thảy ra đường, chỉ vài năm sau thôi, quí vị sẽ nhận lại những công dân thất học với quá nhiều hệ lụy không lường được. Đó là cách hành xử với tương lai sao.
Đừng lấy lí do là quí vị bất ngờ vì số thí sinh tăng đột biến. Các con sinh ra từ 15 năm trước. Nếu nói rằng không biết, thì 9 năm trước các con bước chân vào lớp 1, quí vị phải biết. Muốn phân luồng giáo dục, quí vị nếu không tự được, phải đệ trình chính phủ, kiến nghị với bộ LĐ-TB-XH xây dựng các điểm trường nghề cho trẻ hết cấp 2, dạy cái gì, nghề gì, học như thế nào, phải chuẩn bị nó từ 10 năm trước, kể cả sách giáo khoa cũng phải đi theo hướng phân luồng, chứ không phải đến sát nút ngồi bấm phím mà đẩy con trẻ từ những đứa trẻ trong gia đình thành trẻ em đường phố kiểu thế.
Nếu quí vị lấy lí do là thiếu điểm trường, thiếu cơ sở vật chất, thì quí vị cũng phải tính đến nó từ 10 năm trước. Nó phải có trong qui hoạch chiến lược phát triển giáo dục thành phố, có trong nghị quyết của ban chấp hành đảng bộ thành phố, và có trong báo cáo giáo sát của HĐND qua các thời kì. Nếu chính phủ không chấp thuận cho quí vị xây thêm trường công, thay vì ngồi yên tự sướng, hay dồn cho người dân vào thế bế tắc phản kháng để “ép” trên phải duyệt, thì quí vị phải biết đệ trình chính phủ cho trưng dụng các trường, các cơ sở vật chất của các bộ ngành bỏ hoang cho thuê bia hơi hay làm trung tâm này nọ, đang đóng trên địa bàn để phục vụ cho quốc sách hàng đầu, đó là giáo dục.
Nếu quí vị lấy lí do chúng học ngu chúng phải chịu, thì xin thưa rằng, luật qui định người trên 18 tuổi mới trở thành một công dân thực thụ, và tự chịu trách nhiệm với toàn bộ hành vi cuộc sống của mình. Còn dưới 18 tuổi, đừng ép các con phải rụng vì nhãn quan thiển cận theo cách thiếu nhân tính. Đây các con toàn trẻ em, 15 tuổi cả, xin hãy quay trở lại xem xét luật trẻ em, để hiểu được quyền bất khả xâm phạm của các con là gì. Và nói thẳng, chắc gì cái chương trình Tiên Nhân của Nàng là Ai ấy, nó đã phân loại được ai ngu ai giỏi.
Thưa quí vị, quí vị cũng làm cha làm mẹ, quí vị không có con thì có cháu. Thành phố này không phải ai cũng bằng được quí vị, cho con học trường tư, cho con học nước ngoài. Nhưng họ cũng có quyền giống quí vị, quyền cho con được tiếp tục học tập vì mưu cầu tương lai.
Và tôi cũng nói thật, không có đâu một thế hệ phụ huynh chỉ biết cúi đầu khóc lóc, mà không biết đọc lấy luật, để bảo vệ con mình như ở ta.
Cổ nhân dạy. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận. Khóc không ích gì cho tương lai con cái chúng ta đâu. Hãy đọc lại luật trẻ em, hãy tham chiếu tất cả các qui định hiện hành và nhờ luật sư thống kê quyền lợi chính đáng mà các con được hưởng, rồi cùng nhau tấu trình với HĐND thành phố.
Bởi những đứa trẻ, là con cái chúng ta, chúng đã ra đời từ mười lăm năm trước, chứ không phải trên trời rơi xuống. Không phải đâu.
Nguồn: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10156327008392221&id=783467220