Thực ra không phải cha mẹ nào cũng làm được điều này, nhưng nếu cha mẹ có 1 trong 2 đã từng học đại học, đều có thể làm được. Khối C sẽ vất vả hơn các khối khác, bởi sức ép của các môn tự nhiên. Giáo dục chúng ta hay ở chỗ, Toán và Văn là hai môn bắt buộc ở mọi cấp. Văn có văn mẫu, Toán có toán dạng. Nhưng khối A có thể học cùng con văn sử địa, nhưng khối C thì chịu, không thể nào học cùng con toán lý hoá. Thôi kệ, cứ thử.
1. Nên đọc trước sgk của con. 1 cuốn con học cả năm, ai còn nhớ nhiều thì mất tầm 2 tiếng, mà nhớ ít chắc không quá 1 tuần. Ghi lại những chỗ khó, không biết đi hỏi, tra mạng, hoặc tìm trước thầy cho con. Nếu không tự tin lắm, bạn nên soạn bài như giáo viên soạn giáo án. Không mất thời gian lắm đâu, cùng lắm mất …. 1-2 tháng là nhiều.
2. Nên bắt đầu có thói quen đó chậm nhất là từ lớp 1. Muộn hơn không sao, nếu kiên nhẫn. Từ lớp 1 thì lúc đó con còn bé, có xung đột sẽ đỡ nặng lời, thi thoảng khó chịu thì đạp cho nó phát cũng được. Nhưng quan trọng nhất là 2 bên, cha mẹ và con cái, học làm quen với tập tính và cách tư duy của nhau để thích ứng. Con tôi đến hết lớp 2 mới thôi viết ngược, kiểu số 5 thường và số 5 soi gương. Nó bảo ba và anh dốt, chỉ viết được 1 cách, nó viết được tận 2 cách, và luôn không cho rằng đó là sai, cho đến lúc nó chán viết ngược. Và tôi cũng phải mất đến 3 năm, mới hiểu rõ cách học và cách tư duy của con để thích ứng. Đến tận giờ, thi thoảng nó nói không hiểu, hoặc mình nói mà nó không thông, nó còn đuổi ra ngoài. Con tự!
3. Trẻ cũng như người lớn thôi, làm gì có hứng thì nhanh mà không thì chậm. Có khi công việc nghĩ cả tuần nhưng viết ra chỉ trong một giờ. Trẻ y thế. Nên đừng bao giờ thắc mắc là cả ngày nó chơi mà 10h đêm chui vào chăn nó dựng dậy ôn bài cả nó. Quí lắm mới được gọi đích danh đấy, đừng đùa! Nó không thèm gọi còn mệt hơn. Nên đừng bao giờ bắt đầu buổi hợp tác vui vẻ bằng cách xét nét, truy vấn, phê phán hay xào đạo lý.
4. Nên đi đến tận cùng mọi câu hỏi của con, đừng ngắt lời nó, dù có mất thời gian đến đâu, dù 10 câu nó hỏi thì 9 câu không liên quan gì đến bài học cả. Đó là phương pháp nhanh nhất, hiệu quả nhất để làm quen cách tư duy của nhau. Dần dần, những câu hỏi kiểu đó sẽ ít đi, hoặc chúng chỉ hỏi ngoài lề khi chúng muốn xả stress theo bản năng.
5. Càng tiếp xúc nhiều, như giáo viên đứng lớp đọc ra thế mạnh từng học sinh trong mấy chục học sinh thôi, bạn càng hiểu con mình hơn. Khi bạn hiểu hơn, bạn sử dụng thời gian bên con càng hiệu quả và ít xung đột đi. Các điểm yếu, điểm mạnh của con sẽ dần lộ rõ, mà nếu không tiếp xúc gần và liên tục thông qua quan sát cách thức “nghiên cứu khoa học” của con, thì có thánh cũng chịu.
6. Đừng bao giờ nói rằng, con tôi tôi hiểu. Không hiểu đâu, nếu không cùng hợp tác, cùng tư duy một vấn đề thông qua việc học cùng. Nó làm bài 10 phút và gấp phi tiêu, vẽ minh hoạ mất 1 tiếng với đầy màu sắc để chuẩn bị cho cuộc chiến trên lớp của nó ngày mai cũng kệ nó. Hãy kiên nhẫn chờ con. Bởi nó giúp chúng ta hiểu, nó coi trọng cuộc chiến đó, sự phô diễn “vũ khí” đó trước chúng bạn, quan trọng hơn. Và nếu để tâm và nhẫn nại, bạn có thể phát hiện ra con mình rất sáng tạo chẳng hạn. Chúng ta cũng thế thôi.
7. Hãy luyện tập 1 việc duy nhất khi ngồi vào bàn học cùng con, đó là đừng bao giờ phê phán và cho ăn đạo đức. Nếu không làm được thế, tốt nhất nên ra ngoài. Bởi trẻ có thể nghe lời, nhưng chúng không hợp tác, không có hứng, hoặc không bao giờ bộc lộ toàn bộ sự thật lẫn tính cách chúng cho bạn biết. Sự phê phán càng kéo dài, đạo đức ăn lắm thì rác tai, càng ngày hiểu biết về con của bạn càng ít đi, thứ phô diễn trước mắt bạn chỉ là đối phó. Và khi chúng có quyết định đột ngột hoặc dại dột, đôi lúc chỉ từ một câu phê phán mà chúng đã quen nghe ở một thời điểm không thích hợp, thì đã quá muộn.
8. Hãy tôn trọng tối đa quyền bảo lưu quan điểm của trẻ. Cái này toán dễ hơn, nhưng văn thì vô cùng cần thiết. Con tôi bảo tôi viết 3 bài khác nhau, không được dùng văn mẫu, mô tả cùng một cây hoa. Và cuối cùng nó không dùng chữ nào, con tự. Đừng tiếc 1-2 tiếng đồng hồ ngồi nghĩ ra nó. Mà nên vui vì con độc lập trong suy nghĩ và tư duy. Đôi lúc con viết người lớn cho rằng hơi ngô nghê, hơi không hay, hãy kệ con, đừng bao giờ can thiệp, trừ phi viết sai chính tả. Bởi con đang học chứ không phải đang phạm pháp.
9. Hãy để ý liên tục đến nét mặt của con mỗi khi tan lớp, nếu có cơ hội. Có thể chúng sẽ có vướng mắc nào đó ở lớp học, hay nơi khác, mà chúng không nói. Nhất là điều làm chúng không vui. Lúc đó hãy tìm cách để chúng vui trở lại, đừng hỏi vội, cho đến lúc thấy chúng thoải mái hoàn toàn, hãy hỏi một cách khéo léo. Đừng bao giờ truy vấn như cai ngục. Xã hội nhiều công an lắm rồi, không cần thiết cha mẹ phải đóng vai công an.
10. Hãy quan tâm đến giáo viên của con bạn như người thân, như bạn bè thân, bất cứ chúng học ở đâu.
Một bạn nhắn cho tôi rằng, con bạn viết lên tường cá nhân là đã từng muốn tự tử, bất lực với bản thân. Bạn bảo rất lo lắng, nhắn cho cả thầy chủ nhiệm để thầy để ý quan tâm con.
Tôi hỏi, thế cô đã gặp thầy chưa?
- Chưa!
Thầy có 50 học sinh, thầy có vợ, có con, có gia đình phải lo toan, cũng như cô thôi, thầy không thể gánh vác thêm một đứa con mà thầy không sinh ra, trong khi ngay cả việc gặp thầy cô cũng không làm, mà thẩy cái tin nhắn như hội chữ thập đỏ thẩy tin nhắn xin tiền. Còn cô xin sự quan tâm, nhưng cô lại không hề quan tâm đến thầy, thì tin nhắn đó còn hơn cả sự làm phiền của tin rác.
Tất cả các vấn đề mà trẻ làm bạn khó chịu, mất kiểm soát, thiếu kiên nhẫn và gây xung đột, ức chế với con như đang việc nọ lại xọ việc kia, cả ngày thì mãi đi chơi - Tối tắt mặt trời đổ thóc ra xay, mất tập trung, quên bài, không tìm ra sách vở bút thước tẩy ở đâu, đi học quên cặp sách, nhớ nhầm thời hạn nộp bài, vân vân và mây mây, đều là cố tật không thể sửa của người lớn. Tôi có đủ cả, thậm chí còn lắm tật hơn cả con, bị mắng suốt.
Nên nếu đến bây giờ mà bạn vẫn chưa sửa được những tật đó, thì nếu muốn cùng học với con, làm ơn khép cái lưỡi lại, và giãn cái cơ mặt ra, thì mới có cơ hội hợp tác lâu dài. Nếu không thì bạn sẽ đánh mất cơ hội hợp tác quan trọng nhất của đời mình, và ném con cho giáo dục tùng xẻo. Ném hay không tuỳ chọn, nhưng đừng kêu đau là được.
Nguồn: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10159629290182221&id=783467220
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.