Thứ Năm, 26 tháng 8, 2021

CHÂN DUNG MỘT ĐỒ TỂ

Thằng đó bình thường hiền và tốt tính lắm”: Chân dung một đồ tể

Trung sĩ Roy Bumgarner thuộc Sư đoàn kỵ binh số 1 và sau đó là Lữ đoàn dù số 173 đóng quân tại tỉnh Bình Định. Anh là một người lính có số đếm xác tích lũy cao đáng kinh ngạc: khoảng 1.500 kẻ thù bị giết tại trận. Trong các chuyến lùng sục với tổ sáu người của mình, đôi khi anh còn hạ nhiều kẻ địch hơn so với các thành viên còn lại trong tiểu đoàn 500 người của mình. Vào tháng 3/1968, binh nhì Arthur Williams, một người lính bắn tỉa trong đội trinh sát Bumgarner, trình báo với các quan chức quân đội rằng anh đã chứng kiến ​​Bumgarner giết thường dân Việt Nam không vũ trang ít nhất là 4 lần, những người dân ấy chỉ đang làm ruộng hoặc đi bộ gần làng của họ. Trong một sự việc như vậy, Williams kể rằng tổ của Bumgarner đã bí mật tiếp cận hai người đàn ông làm việc trên một đám ruộng. Trong khi Bumgarner đang nhắm cẩn thận, một trong hai người nông dân phát hiện ra anh ta và giơ tay đầu hàng, nhưng tên trung sĩ vẫn bắn vào vai anh ta. Cả hai người sau đó bắt đầu la hét bằng tiếng Việt mà Williams cho là những lời cầu xin van nài những người lính Mỹ đừng bắn; cả hai người không ai chạy trốn cả. Tuy nhiên, khi người đàn ông thứ hai đến giúp đỡ người bạn bị thương của mình thì Bumgarner tung ra một loạt đạn liên hồi giết chết cả hai.

Trong một sự việc khác, Williams kể rằng Bumgarner đã giết một đứa trẻ con. Và anh cũng đề cập rằng Bumgarner thường xuyên đặt những quả lựu đạn “chicom” (Chinese communist – Trung Cộng) lên các thi thể để khiến họ bị xem là kẻ địch chết trận. “Tôi không hề ghét bỏ Thượng sĩ Baumgardner [Anh này nói sai tên Bumgarner] ngoại trừ điều này: hắn muốn giết người đến điên cuồng”, Williams cho biết.

Nỗ lực tố giác của William đều vô ích. Bumgarner là một người lính nổi tiếng và rất được những người lính Mỹ xung quanh yêu mến, được cho biệt danh là “Đồ lười” (the Bummer); chính Williams cũng gọi anh ta là một người “tốt tính”. Bumgarner có sự ủng hộ của đồng đội và đặc biệt là của cấp trên. Williams bị tô vẽ là một người ghen ăn tức ở, và những cáo buộc của anh bị bỏ ngoài tai. Bumgarner tiếp tục dẫn dắt các cuộc lùng sục ở nông thôn và lời tiên đoán của William sớm trở thành sự thật.

Sáng ngày 25/2/1969, Nguyen Dinh, 40 tuổi, đi lấy nước lên ruộng cho làng. Vợ ông, Phan Thi Dan, trao anh chiếc nhẫn cưới để cất giữ. Hai vợ chồng đã bán một con heo để trả tiền cho chiếc nhẫn, và bài Đan không muốn nó rơi mất trong cái hào mà bà sẽ bắt tôm cho vịt ăn Sau buổi sáng hôm đó, Dan nghe thấy “tiếng đạn chát chúa, sau đó là một vụ nổ lớn”. Không lâu sau, một người bạn chạy tới bên Dan, hét lên rằng người Mỹ đã bắn chồng bà. Choáng váng, Dan đứng dậy, không bước chân nổi một hồi, rồi bà thả lưới xuống và bắt đầu chạy về phía tiếng súng.

Cùng lúc đó, Huynh Thi Nay cũng đang chạy về phía cánh đồng. Cô vừa đi chợ về thì một người hàng xóm bảo cô ấy rằng lính Mỹ đã bắt giữ hai người chăn vịt và một người bơm nước cho ruộng. Nay chạy đến nơi mà cô biết con trai nhỏ tuổi của mình, Phạm Tho, đang chăn vịt. Cô nhớ lại rằng: “Khi tới đó thì  tôi tìm thấy một cặp lồng tre… và một đàn vịt con ở kế bên. Tôi gọi ra ‘Tho, Tho’ khoảng ba lần, nhưng không có tiếng trả lời”. Cô tức tốc chạy đến một cây mít, nơi cô phát hiện cái cây chăn vịt của con trai của mình nằm trên mặt đất và chiếc nón lá của nó treo trên cành cây. Sau đó, cô nhìn thấy các xác chết: con trai của cô và hai người khác, đầy vết đạn, nằm lăn ra hướng bàn chân ra ngoài như nan hoa của một bánh xe. “Mọi thứ trở nên tối như đêm. Tôi không thể ngừng khóc. Tôi đang chạy về ấp, khóc miết. Mắt tôi rưng rưng nước mắt, tôi không thể nhìn thấy rõ đường đi”, cô nhớ lại. Cả ba nạn nhân đều “thân xác không còn lành lặn”, cô nói. Các thi thể “không còn đầu… óc văng tung tóe”. Nỗi đau và sự phẫn nộ từ cảnh tượng ấy cứ đeo bám cô suốt cuộc đời. “Mỗi khi nhớ lại, tôi luôn giận đến điếng người, như ngày hôm ấy”.

Chính Roy Bumgarner đã dẫn Nguyen Dinh, Pham Tho và cả cậu bé tên Nguyen Kich đến nơi hẻo lánh bên cạnh cây mít ấy. Khi được hỏi sau đó, Bumgarner đã kể một câu chuyện giao chiến điển hình: tổ sáu người của anh ta đã phát hiện ra ba người đàn ông Việt Nam và giết họ khi họ bỏ chạy. Khi kiểm tra, ông nói, tổ lính Mỹ tìm thấy một số vũ khí gần đó. Ba người Việt sau đó được thêm vào số đếm xác. Nhưng chuyện thực sự đã xảy ra, các thành viên khác trong đơn vị sau đó cho biết, thực sự là một vụ giết người máu lạnh: những người dân thường không vũ trang, vô hại bị bắn, đầu của họ bị lựu đạn nổ cho tan xác sau đó vũ khí được đặt kế bên để làm cho họ giống như quân địch. Một người cho biết rằng khẩu M-16 của Bumgarner đã làm các nạn nhân tan xác, họ đã chết nhưng Bumgarner vẫn ra lệnh cho nổ lựu đạn kế bên đầu họ.

Charles Boss, một thành viên khác trong đội lùng sục, có lần kể với điều tra viên quân đội: “Tôi nghe nói Bumgarner đã làm chuyện này nhiều lần rồi: đặt vũ khí lên xác chết khi không rõ họ có phải quân địch hay không. Vài tuần trước, tôi nghe nói rằng Bumgarner đã giết một cô gái người Việt và hai đứa con nhỏ (trai), tất cả đều không có vũ khí”. Trước đó, Bumgarner đã bị điều tra về các tội tương tự đến ba lần, trong đó có một lần vì giết trẻ em.

Cuối cùng, Bumgarner bị kết án, nhưng chỉ tội vô ý giết người. Hắn không bao giờ ở tù một ngày vì tội ác của mình. Thay vào đó, để trả giá cho cái chết của ba thường dân Việt Nam vô tội, hắn chỉ bị giáng cấp và và bị phạt 97 dollar/ tháng trong 24 tháng. Sau khi kháng cáo, hình phạt ấy lại giảm xuống tiếp còn sáu tháng.

Berenbak là người đã quan sát phiên tòa và kinh tởm trước bản án. Vào ngày 31/3/1972, lúc này trở về Mỹ an toàn, ông mở tờ báo New York Times hôm ấy ra và thấy Roy Bumgarner mỉm cười trên trang báo. Tấm hình của hắn là minh họa một bài viết về những người Mỹ mà Việt Nam đã trở thành ngôi nhà thứ hai. Berenbak đặc biệt tức giận vì trong bức ảnh, Bumgarner đang choàng tay lên một cậu bé Việt Nam giống như một trong những đứa trẻ mà hắn bị kết án đã giết hại. “Tôi ở lại vì tôi thích công việc của mình”, Bumgarner nói trong bài báo, giải thích rằng anh ta đã làm mọi thứ có thể nhằm  ở lại Việt Nam.

Sau phiên tòa năm 1969, Bumgarner tiếp tục ở lại chiến đấu tại Việt Nam. Khi hết hạn, hắn lại xin tái ngũ và được quân đội chấp nhận, hết lần này đến lần khác. Đến khi mặt hắn xuất hiện trên tờ New York Times, hắn là một trong số 5.000 lính Mỹ còn ở lại Việt Nam.

(Lược trích từ cuốn sách “Kill anything that moves: The real American War in Vietnam” của Nick Turse)

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.