Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

TẠI SAO PHẢI BẢO TỒN TRUYỀN THỐNG VĂN HÓA, LỊCH SỬ CỘI NGUỒN

Mọi người có bao giờ đặt câu hỏi tại sao nước Mỹ thời kỳ tăm tối nhất, man rợ nhất thì nô lệ chỉ là người da đen chứ không có nô lệ da đỏ?

Nếu không biết thì các anh các chị ngồi trật tự nghe tôi giả nhời.
Những người da đen tận châu Phi bị rợ da trắng túm cổ trói gô vứt lên tàu chở sang Mỹ rồi bị mua bán sang tay như súc vật. Nô lệ là như vậy, là những con người bị bứng khỏi quê cha đất tổ, cách ly khỏi không gian văn hoá. Những nô lệ giao cấu cho ra những đứa trẻ, chúng đã là nô lệ ngay từ lúc lọt lòng mẹ, rợ da trắng có thể bán nô lệ con như bán chó con ...Cứ thế, nô lệ da đen không biết gì về cội nguồn, gốc gác. Nô lệ, những người có màu da đen và cái dấu nô lệ trên da thịt được đóng bằng sắt nung đỏ. Nô lệ da đen làm gì có gia phả. Trường hợp dòng dõi của  anh nô lệ Kunta Kinte làm gia phả mồm qua 7 thế hệ trên đất Mỹ là cực hiếm, chính thế cháu đời thứ 7 chép lại gia phả nhà mình thành cuốn sách "cội rễ" mới bán chạy như tôm tươi.
Người da đỏ bản xứ bị rợ da trắng tàn sát gần hết bằng nhiều hình thức man rợ kể cả việc tàn sát bò rừng Bắc Mỹ, nguồn thực phẩm chính của họ. Họ ngã gục dưới sức mạnh "gậy khạc lửa" hoặc chết dần chết mòn vì đói nhưng rợ da trắng không bắt họ làm nô lệ được. Người da đỏ biết gốc gác, biết dòng tộc, biết  bảo tồn văn hoá truyền thống, chính thế, người da đỏ không thành nô lệ. Những chiến binh da đỏ chỉ với giáo mác rìu búa cung tên đã chiến đấu đến chết vì niềm kiêu hãnh của họ. Lịch sử Mỹ có hàng đống cuộc kháng chiến của các tù trưởng da đỏ.
Các anh các chị thấy lịch sử truyền thống, bản sắc văn hoá quan trọng như thế nào rồi phỏng? Và với một dân tộc luôn phải đối mặt với nguy cơ ngoại xâm thì lịch sử - truyền thống - văn hoá là tấm áo giáp cuối cùng bảo vệ tồn vong của dân tộc. Người Việt Nam xem trọng truyền thống chống ngoại xâm hay kỷ niệm long trọng các chiến thắng chống quân xâm lược là có cái lý cả, ấy là việc bảo quản bảo trì "bộ giáp" kia. Nhiều con hợm mồm loe có vẻ rất khó chịu vì điều này, bỏn tru tréo dân Việt Nam "ăn mày dĩ vãng", "thủ dâm tinh thần".  Kỷ niệm long trọng Quốc Khánh (hay thắng Mỹ thống nhất đất nước)  tất nhiên sẽ có những kon hợm mồm loe gào rú "lãng phí" "không cần thiết" sao không "lấy tiền đấy chia cho người nghèo". Mình éo ngạc nhiên tẹo nào, an ninh quốc gia, tồn vong của dân tộc là việc mà những con hợm mồm loe não nằm  dưới đít không cách chi hiểu được. Chính thế bỏn mới  ăng ẳng cái vụ Hà Nội cấm đường luyện tập diễu binh gây "phiền hà cho dân", bỏn thắc mắc sao Mỹ hẻm cóa diễu binh này nọ cho quốc khánh. Dkm , độc lập của Mỹ và của Việt Nam cái nào máu đổ nhiều hơn? Oa-sinh- tơn  và bộ sậu "kháng chiến" của nó là những thằng rợ thực dân sang Bắc Mỹ cướp đất và tàn sát người da đỏ tới lúc chán ăn chia với "hoàng dza Anh"  thì bỏn ly khai. Lịch sử Mỹ gọi việc chấm dứt thỏa thuận ăn chia trên xương máu người da đỏ  kia là "kháng chiến giành độc lập" mới là thủ dâm tinh thần thưa các con hợm.
Các anh các chị hãy mặc kệ những kon hợm lạc loài ấy đê. Chúng ta hãy cùng vun đắp niềm tự hào dân tộc, hãy dạy con em mình biết rưng rưng trước tượng đài Tổ Quốc quyết  sinh, dạy chúng cảm nhận được hồn nước linh thiêng trong quốc kỳ tung bay, ấy là chúng ta chung tay đảm bảo dân tộc ta trường tồn.
Nguồn: Bao Bất Đồng.

(Tít bài do Sưu tầm và lưu trữ đặt. Có chỉnh sửa một vài từ ngũ, nhưng không làm thay đổi nội dung)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.