Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2020

VĂN HÓA LAI CĂNG: CẠM BẪY THÂM ĐỘC CỦA ĐÁM THỰC DÂN ĐẾ QUỐC


Tính năng On This Day (Ngày này năm xưa) của facebook khiến tôi xem được video này, muốn chia sẻ cùng các bạn. Các bạn xem xong có thấy nhục không? Tôi thì có, vừa nhục vừa cay đắng. Cùng một kiếp người, mà ngày xưa cha ông ta từng bị đám Tây lông xem như con thú, lâu lâu chúng lấy ra tieu khiển.


Trước tôi xem cái video này, cảm giác lúc đó gặp thằng nào còn mở miệng: Việt Nam đánh đuổi Pháp, Mỹ là đánh đuổi đi 2 nền văn minh lớn nhất thế giới – thật sự muốn đấm vỡ mồm nó. Không phải đánh nó vì ngu, đánh nó vì sự vô ơn và trâng tráo.


Trong thời gian đô hộ nước ta, chẳng những khai thác bóc lột tài nguyên đến cạn kiệt, thực dân Pháp đã sử dụng chính sách “ngu dân” để dễ bề cai trị. Đó là các chính sách nô dịch về văn hóa, đầu độc về tư tưởng, nó khiến dân ta nhận thức rằng các giá trị văn hóa phương Tây là văn minh tân tiến, nền văn hóa truyền thống dân tộc là lạc hậu, ti tiện. Mục đích của những chính sách đó là nhằm nô dịch tinh thần quần chúng, biến nhân dân thành những đám đông tự ti, khiếp nhược trước sức mạnh của văn minh Đại Pháp, mất tin tưởng vào khả năng và tiền đồ của dân tộc, cắt đứt với mọi truyền thống tốt đẹp, phục vụ trung thành cho quyền lợi của đế quốc.

Thực dân Pháp cũng có mở trường học, nhưng đối tượng chủ yếu là bè lũ tay sai và con em của chúng, với một số ít là những gia đình có điều kiện theo văn hóa Tây học – mục đích cuối cùng cũng chỉ để phục vụ bộ máy chính quyền thuộc địa. Và phần lớn những người này cũng sẽ tự cho mình là thượng đẳng hơn phần còn lại, thản nhiên chà đạp lên chính đồng bào mình, và xem đó là sự hiển nhiên. Dần dà, quan điểm của đám người này khiến cái văn hóa lai căng nó ngày càng phát tán.


Vậy nên, hầu hết nhân dân ta mù chữ. Khi đã mù chữ, dễ hiểu là thiếu kiến thức, văn hóa – nên bị bọn Tây lông nó gọi là dân “An Nam Mít”, trong mắt chúng xem dân ta là lũ hạ đẳng, chỉ ngang con thú.


Nhục không? Nhục lắm đấy chứ! Hậu quả của chính sách ngu dân đó đến giờ vẫn còn để lại hậu quả khủng khiếp, hàng triệu đồng bào của ta đến giờ vẫn cuồng Tây, mở mồm ra là: Việt Nam đã hi sinh máu xương vô ích chỉ để đánh đuổi đi 2 nền văn minh. Mẹ, làm người không muốn cứ thích làm nô lệ.


Mà không chỉ riêng Pháp – Việt Nam, trước thể kỷ XX dưới cái gọi là “công cuộc thực dân hóa của đế quốc phương Tây”, dân phương Tây cũng đâu xem dân bản xứ ở các nước Á, Phi, Mỹ latin như người đâu. Chính xác đấy, chúng xem dân bản xứ là “hạ đẳng, man di, mọi rợ”


Có thể nói, gần 100 năm sống dưới ách đô hộ của thực dân Pháp chính là đêm trường nô lệ, là quãng thời gian tăm tối nhất của dân tộc. Sau khi xâm lược nước ta, thực dân Pháp tiến hành công cuộc bóc lột thuộc địa điên cuồng. Chúng khai thác tài nguyên, bắt người Đông Dương lên các đồn điền làm cu li, đi sang các xứ “tân lục địa” làm nô lệ. Máu đỏ đồn điền cao su, xương trắng đồn điền chè, nước mắt khắp trời dân tộc. Nhắc đến thời kỳ kinh hoàng ấy, hàng triệu người già Việt Nam vẫn còn không khỏi đớn đau.


Các bạn trẻ bây giờ nghe nhạc ngoại, tìm hiểu đủ thứ văn hóa khắp năm châu bốn biển, theo đuổi nhiều giá trị ngoại lai xa lạ … chỉ có điều không mấy ai chịu tìm hiểu về lịch sử dân tộc. Trong chúng ta, có ai đã từng đọc qua những áng văn được viết bằng máu và nước mắt của cha ông tổ tiên hay không? Hoặc đơn giản, như Bản án chế độ thực dân của Hồ Chủ tịch (khi ấy còn lấy tên là Nguyễn Ái Quốc). Thuế máu, khai thác thuộc địa, chế độ ngu dân, đàn áp nô lệ, đầu độc văn hóa, chia để cai trị … nhưng tất cả được chúng gọi là “khai hóa văn minh”. Dưới ách ngoại bang, trước là thực dân Pháp, sau là đế quốc Nhật - kế đó là bè lũ cường quyền ác bá tay sai Phong kiến - cả dân tộc phải chịu đau thương mất mát không kể xiết. Chỉ có những kẻ tay sai chó săn của thực dân sẵn sàng gây ác để đổi lấy đời sống sung sướng.


Đáng sợ thay, tàn dư của chế độ ngu dân vẫn còn tồn tại đến tận bây giờ!

Và đớn đau nhất, là cái thứ văn hóa lai căng, me Tây me Mỹ ấy vẫn tồn tại dai dẳng đến tận bây giờ. Những kẻ như thế đang suốt ngày ra rả lên án các phong tục truyền thống tốt đẹp của cha ông là lạc hậu, và đòi công nhận những trào lưu văn hóa ngoại lai đến từ phương Tây là văn minh hiện đại.


Và thế là, có một đám những kẻ trí thức bất mãn, suốt ngày ra rả chửi chế độ, tôn vinh “văn hóa phương Tây”. Một lũ trẻ ngu muội và vô lương hiện nay tâng lên mây xanh văn minh Tây học rởm đời. Và tới giờ có không ít con cháu của nạn nhân lại đi ngợi ca kẻ thủ ác khi quên hết tội ác mà chúng đã gây ra cho tổ tiên, cha anh. 


Đó là hành động mất dạy và vô ơn, trâng tráo!


Nói thêm để các bạn hiểu. Trước năm 1940, ở Mỹ và các nước phương Tây còn tồn tại cái gọi là “vườn thú người”. Vâng, không sai đâu, trong đấy không nhốt thú vật để triển lãm mà bọn đế quốc nhốt người bản xứ Á, Phi, Mỹ latin để tiêu khiển. Là những người da vàng, da đen và da đỏ, chúng gọi tất cả là “khỉ da vàng – đen – đỏ”. Mãi sau này khi các dần tộc khác, đất nước khác dần lớn mạnh, và dưới sự đấu tranh của những người da trắng tiến bộ, những vườn thú kiểu này mới dần dẹp bỏ dần dần trên khắp thế giới. Tôi sẽ không kể chi tiết về vườn thú người nữa, bởi mức độ vô nhân đạo và ám ảnh mà nó đem lại là rất lớn, bạn nào thích có thể tự tìm hiểu.


Ngày nay, chịu ảnh hưởng bởi cái gọi là “Văn minh Tây học”, ngoài nhiều người Việt Nam trong vô thức xem Tây là thượng đẳng thì vẫn có nhiều người phương Tây xem dân Việt Nam mình là hạ đẳng ấy. Chỉ có điều có người bộc lộ ra mặt, có kẻ chỉ giữ trong lòng mà thôi.


Cảm ơn Hồ Chủ Tịch vĩ đại, cám ơn ông cha tổ tiên đã hi sinh xương máu giành về độc lập dân tộc, tất cả để cho chúng ta có được ngày hôm nay!

Nguồn: https://www.facebook.com/421585147894810/posts/2991175624269070/



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.